Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1147)

Go down

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1147) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1147)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 16/8/2019, 14:37

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1147) Images?q=tbn:ANd9GcRp6BqqVtacRmLHVTTj3T5Jd_sVsXt626DauJYWIgTzuwDRN8Dk


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1147)

Bức Huyết Tâm Ma

Mỏng mảnh hiên thềm khói phất phơ
Gió đưa bảng lảng xám mây mờ
Chó tru cú vọ rên gờn gợn
Văng vẳng ru hời dỗ ấu thơ

Ngoài song vất vưởng một hồn ma
Xào xạc đêm khuya, huyễn bóng tà
Sương trắng là đà, pha uất ức
Não nùng oán khúc trỗi ngâm nga

Oái oăm ngoắt ngoéo khiến thăng trầm
Rỉ rả nỗi niềm, chuỗi lặng câm
Nhìn trận roi đòn, cơn thịnh nộ
Sững sờ chua xót, tợ kim châm

Huyết tụ băng hàn thảo áng thư
Gửi người kế mẫu chút suy tư
Xin đừng ghẻ lạnh cùng con trẻ
Hằn đậm vết thương những nát nhừ

Em ơi hãy rớt hạt thâm tình
Hành xử rộng lòng toả ánh linh
Hất hủi vẽ vời gieo độc quả
Luân hồi chuyển mệnh nợ ba sinh

Lạy chàng phối ngẫu, thấu tâm can
Nghịch cảnh trần gian rã điệp đàn
Sóng vỗ biển sầu tim buốt giá
Vội vàng chi nỡ để lầm than

Vuốt tóc con mà, dạ tiễn xuyên
Xác xơ khô khốc chẳng tơ huyền
Bẽ bàng mẫu tử, ngàn ray rứt
Bởi vướng âm cung, ngưỡng cửu tuyền

Sao mai nhợt nhạt chớm soi mành
Vĩnh biệt đôi dòng, trống điểm canh
Đứt ruột chia lìa đau cuốc cuốc
Ngậm ngùi khuất dạng, giọt long lanh.


April 16, 2019
Tam Muội

Ông Lão Dưới Hoàng Hôn

Vạt nắng tàn loang phủ bụi mờ
Hàng cây đứng gió rũ thờ ơ
Bánh tròn lăn tới, đường hun hút
Cận lác đác lề rụng xác xơ…

Ông lão chợt dừng, dắt thẳng xe
Trườn lên bực dốc, đậu trên lề
Thò tay vào túi lôi chìa nhỏ
Khoá cổ, xong rồi thả bước đi

Gót sầu lặng lẽ hướng bờ sông
Ngước uống hoàng hôn chạnh cõi lòng
Nhớ lại thuở nào ngay chỗ đó…
Lắm lần đôi bóng cận kề bên

Bàn tay trìu mến vuốt ve thương
Sóng biếc em đang gợn ánh buồn
Nhè nhẹ bờ mi cong sụp xuống
Dạt dào hai quả lắc rung chuông

Khít nhau lúc giỡn, lúc trầm ngâm
Giữa đáy vực sâu vẫn khẽ thầm
Tiếng hẹn tình chung, tha thiết mãi
Đợi ngày chỉ mối kết trăm năm…

Nhưng ôi! Đau đớn biết bao nhiêu
Bất chợt không gian một buổi chiều
Mây kéo mịt mùng, phun rực chớp
Xé bầu tan tác, đẫm trời yêu

Nàng vội qua đời, cơn bạo bệnh
Mà chàng chẳng biết, chẳng lần thăm
Khi hay thì đã hồn thương nhớ
Vĩnh biệt phương ngàn, lạc dấu chân

Bốn chục năm dài chầm chậm trôi
Giờ đây lão bước lại kia ngồi
Dư hương, kỷ niệm thời xa vợi
Lấp lánh sương buồn thỉnh thoảng rơi…


19/4/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3053
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết