LỜI CỦA KHÔNG GIAN

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

LỜI CỦA KHÔNG GIAN

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 31/3/2016, 21:55


Mi cứ vui đi! Mặc kệ ai
Dẫu cho bên cạnh cảnh heo may
Mở thùng, hát lớn, rùm trời đất
Bởi cõi san hà của tụi bây!

Cho cả không gian sầu lặng tiếng
Đón đưa tiếng rú giữa rừng khuya
Khiến bao gần gũi đều tơi tả
Trước đám âm binh lũ lượt về

Giúp con cháu đở phải lo thêm
Bệnh hoạn ông bà sớm được yên
Thân xác tạ tàn, mi đẩy lẹ
Bằng âm thanh rộn xé bầu đêm

Để kẻ về khuya, làm dậy sớm
Rã rời, mệt mỏi, xụ từng cơn
Mau tìm cảnh giới, miền an lạc
Thoát kiếp cần lao lắm tủi hờn

Mi cứ rùm đi! Bởi có mi
Đời nầy hạnh phúc, chẳng suy vi
Có ai thể sánh cùng mi được
Chúa tể một vùng vạn lối đi

Rồi đây sử sách sẽ ghi tên
Một thuở anh tài dậy tiếng rên
Công lớn giúp người lân cận được
Tiêu hồn, lạc phách, bực từng cơn

Mi được đại công, ép tiếng đời
Cái nhìn ghẻ lạnh lủ đười ươi
Dại khờ, kém cỏi, đầy hoang dã
Xé nát không gian, chẳng kể người!
avatar
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 809
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết