Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (465)

Go down

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (465) Empty Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (465)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 9/12/2018, 12:46

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (465) Heart-smoke-wings-black-background-63449-1920x1080


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (465)

Chạnh Lòng Tình Trong Nấm Mộ 

Bên một góc nghĩa trang đìu hiu nhạt 
Nấm mộ buồn trăng trắng nỗi ly tan 
Chưa được lần trọn vẹn giấc mơ trăng 
Phải lặng lẽ ôm đàn vào đất lạnh! 

Bóng thời gian thả dài theo năm tháng 
Đã lần tan quá khứ sắc thu đông 
Thuở năm nào thuyền mộng đón bên sông 
Mà lữ khách trên dòng không ghé lại 

Để hồn thương ngậm ngùi mang tê tái 
Hằng đêm về ngây dại xót xa mơ 
Từ ngôn từ lạc lõng cố thành thơ 
Mong êm ả canh chờ sương lộng ánh! 

Nhưng mãi đợi với nỗi niềm canh cánh 
Ánh vàng kia vẫn khuất tận nơi nào 
Để tim nầy ôm ấp lặn chìm sâu 
Khao khát mộng dạt dào trong nghẹn tủi 

Ai có hiểu từng thu mờ thui thủi 
Một linh hồn lạnh lẽo vọng trời xa 
Nghe từ sâu thăm thẳm nhịp ngân nga 
Lời khe khẻ đậm đà…em yêu hỡi! 

Vậy mà anh mãi vói hoài không tới 
Chỉ chập chờn vời vợi nẻo xa xăm 
Cho tim đau tan nát tự bao lần 
Muôn ảm đạm trôi dần theo chuỗi sống… 

Ôi chiều nay! Dưới khung trời chếch bóng 
Chợt chạnh lòng vương vấn chuyện ngày xưa 
Nấm mồ kia ôm hình hài muôn thuở 
Một ái tình trăn trở mảnh hồn si… 

Như phảng phất đâu đây lời non nỉ: 
Tôi yêu em là để khổ cho tôi 
Bởi sao kia ở tít tận xa xôi 
Thân cánh gió chơi vơi đâu gần được 

Chỉ chết rồi chân hồn theo nhịp bước 
Về trần gian lặng ngắm ảnh hình ai!... 


Nguyễn Thành Sáng 


Tình Vương Hồn Đáy Huyệt

Chiều nhạt nắng nghĩa trang buồn ảm đạm
Cuộc tình mình vầng xám cách ngăn đôi
Ngưỡng âm dương vỡ mộng vạn kỷ rồi
Chỉ còn lại từng hồi đau tâm tưởng

Nhánh nghiệt ngã sông đành chia hai hướng
Mây lững lờ vất vưởng võ vàng hoa
Đêm sang đêm trăn trở nhạt ảnh nhoà
Sâu tận quả vỡ oà bao nhức nhối

Anh yêu hỡi! Ngàn lần em có lỗi
Lỗi lầm nầy đọng khối mãi ở em
Chuỗi ngậm ngùi dằng dặc trắng thâu đêm
Phút lặng lẽ bên rèm môi mặn đắng

Mộ lạnh lẽo xin chiết vành tang trắng
Tiễn u hồn trống vắng kể từ đây
Mũi kim châm rỉ máu trái tim nầy
Niềm hối hận ngất ngây dâng tâm trí

Thầm khẽ gọi người tình thời vô thỉ
Kết hữu duyên tri bỉ khảy phím đàn
Nợ chẳng tròn réo rắt biệt ly tan
Em trần thế lệ lan nơi khoé mắt

Bầu chuyển tiết gợi ưu tư héo hắt
Ngọn thu phong se sắt rũ dáng hồng
Em hững hờ để hương rã sắc không
Phụ lời hứa, ngóng trông anh hoài vọng

Đáng trách lắm vì đua đòi ảo mộng
Gió vô tình thổi lộng cánh uyên ương
Thuyền bấp bênh ngược sóng nước đoạn trường
Hoài vật vã luyến thương người đã khuất

Rong rêu phủ cỏ cây hoang trầm uất
Cõi chập chờn hồn xuất mãi về đâu
Có hay chăng em đang tủi phận sầu
Luồng ray rứt nát nhầu anh có hiểu?

Thán chim cú gù gù vang đỉnh miếu
Chìm cô đơn bóng liễu úa mi phai
Nghe rưng rưng chua xót ghịt gót hài
Miền loang lổ trần ai gieo bể oán

Trời bàng bạc sương mờ giăng thấp thoáng
Tiếng vạc sành tấu đoản khúc tình chung
Phải Mộng hồn đang thổn thức nấu nung?
Hãy chờ buổi tương phùng trong khoảnh khắc!


October 27, 2018
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3238
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết