Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (900)

Go down

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (900) Empty Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (900)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 2/6/2019, 00:08

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (900) Vip-Talisman11


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (900)

Xuân Nầy Có Anh

Mùa xuân nầy ấm áp phải không anh
Hoa chớm nụ trên cành xanh màu lá
Tiếng ríu rít của đàn chim mọi ngả
Lộc đâm chồi rộn rã phả không gian

Mùa xuân nầy buông sợi nắng chói chan
Soi sáng rọi vô vàn muôn sắc thắm
Xóa nghịch cảnh gom tình xa vạn dặm
Khắng khít gần gửi gắm chữ yêu đương

Mùa xuân nầy xua giọt lệ thê lương
Thỏa hy vọng đoạn trường treo ánh lửa
Tô hạnh phúc rạng ngời bên khung cửa
Miệng mỉm cười vai tựa ngớt sầu đau

Mùa xuân nầy thúc giục miếng trầu cau
Se duyên nợ ngàn sau luôn bền chặt
Thôi khắc khoải với mây buồn giăng mắt
Và đêm dài héo hắt dưới trăng đơn

Mùa xuân nầy phai ảo ảnh chập chờn
Phôi chua xót giận hờn vương ngọc biếc
Trải giấc mộng tươi hồng xoa nuối tiếc
Tay cầm tay đâu chiếc bóng võ vò

Mùa xuân nầy đẩy ngọn bấc co ro
Con sóng vỗ chuyến đò trưa tấp nập
Cho trai gái ươm mầm trao e ấp
Đôi chúng mình tràn ngập tháng ngày vui

Mùa xuân nầy trời đất bỗng khiến xui
Đường rảo bước thưởng mùi hương ngào ngạt
Diều tung cánh đồng quê ngân tiếng hát
Phấn khởi lòng dào dạt bản hoàn ca

Mùa xuân nầy chất ngất những thiết tha 
Niềm quyến luyến đậm đà câu trân quý
Anh đã đến mang dòng thơ tuyệt mỹ
Khảy cung thương đệm ý nghĩa cuộc đời

Mùa xuân nầy chẳng bứt rứt chơi vơi
Môi mật ngọt thay lời em dâng hiến
Thuyền duyên mãi vượt trùng khơi rộng biển
Hai mảnh hồn vĩnh viễn thuộc về nhau.


February 6, 2019
Tam Muội


Xuân Nầy Có Em

Mùa xuân nầy em ơi! Thời vắng lặng
Lắm u hoài hụt hẫng nỗi niềm riêng
Sẽ không còn và trả lại bình yên
Cho tâm tưởng xuôi miền xanh bát ngát

Mùa xuân nầy những gì như đã mất
Được đắp bù rất thật nghĩa ươm mơ
Rồi loang tràn chất ngất đỉnh trăng thơ
Bầu diệu vợi lững lờ trôi tới mãi

Mùa xuân nầy ngập tràn muôn tê tái
Khiến từng hồi khắc khoải quyện xót xa
Chậm từ từ tan rã ở trong ta
Để ước hẹn dần dà khơi ý sống

Mùa xuân nầy cô đơn, sầu lẻ bóng
Mỗi độ chiều dưới lộng nỗi mênh mang
Đau đớn thầm, lặng lẽ dạ bâng khuâng
Được thả bổng khung tầng theo mây khói

Mùa xuân nầy ôm mối buồn vời vợi
Dưới hiên mờ nhức nhói chuyện ngày xưa
Kể từ nay xin gửi ngọn gió lùa
Vào thăm thẳm để mà tan loãng biến

Mùa xuân nầy dưới trời thu ẩn hiện
Bóng hình ai cất tiếng oán than hờn
Được một lần đưa tiễn giữa hoàng hôn
Thôi không nữa chẳng còn chi vướng bận

Mùa xuân nầy chuỗi rơi vùng mê đắm
Chợt tỉnh ra chỉ ánh đuốc lập loè
Bên mảnh vườn con chim đậu cành me
Chỉ khoảnh khắc bốn bề đâu chẳng thấy

Mùa xuân nầy cung đàn tay nhẹ khảy
Từng đêm thâu trống trải khoả khuây lòng
Nay thấy rồi thuyền mộng lướt trên sông
Chở đôi bạn bềnh bồng xuôi sóng nước

Mùa xuân nầy! Em ơi! Tiền kiếp trước
Kẻ ngậm ngùi cất bước, bỏ người thương
Nay dương trần linh thức dậy vấn vương
Cung lầu mộng xoa buồn chờ sum họp…


7/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3382
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết