Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (988)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (988) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (988)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 28/6/2019, 22:27

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (988) 8a7c432f6e25e4f6e66851d4e9ad9deb-chinese-art-asian-art


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (988)

Điềm Trong Mộng Mị

Đêm huyễn hoặc thiếp chàng say ân ái
Hương nồng nàn nhân ngãi đượm chứa chan
Khơi diễm tuyệt quan san mờ ngây dại
Ửng mặt hồ nhẹ hái ánh nguyệt đan

Lửa đom đóm treo giàn thành sao chuổi
Vũ nghê thường đắm đuối quyện uyên ương
Hàng mi phủ dáng hường buông bờ suối
Lấp nụ mềm rong ruổi xoá thê lương

Thơm da thịt gió nương làn tơ mỏng
Lụa thướt tha giăng võng phượng mày ngài 
Khoe nét ngọc cong dài vành môi vọng
Dải ngân hà soi bóng gối kề vai…

Thiếp lã chã trang đài bao ray rứt
Bởi duyên phần chưa dứt nợ gian truân
Điệu ai oán trầm luân gieo rạn nứt
Chốn cửu tuyền chàng bứt rứt phải tuân

Kê giục giã ngóng nhuần dương ló dạng
Tiếng sói tru khệnh khạng trước bần thần
Hồn ma đói khuất dần sương bảng lảng
Lá xạc xào kết tảng bật cung ngân

Lê thạch đá chậm lần theo lối nhỏ
Chợt não nề đốm cỏ úa sẫm nâu
Đạn giày xéo đất mầu khô vàng võ
Cảnh gợn gờn bỏ xó trắng đầu lâu 

Niềm thắc thỏm lo âu xuôi dòng đẩy
Miệng khấn thầm xá lậy uẩn vong manh
Kiếm lục lọi loanh quanh từng đám sậy
Đẫm rụng rời khi thấy dưới tàng tranh

Xác mục rữa vết tanh tên áo viết 
Quả đúng rồi quặn siết trái tim xiêu
Xương gãy khúc vì diều hâu huỷ diệt
Kia sọ lồi oan nghiệt phủ cô liêu

Đau sảng sốt tím chiều miền hoang dã
Gió lạnh lùa buồn bã nhạt mưa rơi
Mình ơi hỡi! Đất trời như nghiêng ngả
Dậy ba đào buốt giá xuống hồn tơi

Bước rũ rượi hận đời đeo đằng đẵng
Nỗi xót xa tưởng lắng đọng tháng ngày
Nay bùng cháy lá lay vờn trĩu nặng
Khập khễnh đời dai dẳng cuốn heo may.


February 23, 2019
Tam Muội


Đành Vào Nơi Quên Hết

Thịt đã rữa, trơ xương tàn lởm chởm
Thú lang thang, lởn vởn cũng đành thôi 
Đêm u tịch từng hồi tru, hú gợn
Như trút hờn dữ tợn trước chơi vơi!

Trên đầu cỏ, ngậm ngùi treo trắng bệch
Ánh đăm đăm nhúc nhích, đảo xoe tròn 
Chẳng hiểu vui hay buồn hay thoả thích 
Mà oằn cong khịch khịch lại lom khom 

Gió thoang thoảng man mơn vùng tĩnh lặng
Kia vướng sầu khóc hận hoặc mê say
Sao bỗng chốc bật xoay rồi vút thẳng
Hái sương mờ lủng lẳng đậu cành cây

Bất chợt hướng nhìn ngay về phía trước
Nhấc cao dần nhẹ lướt đến nơi xem
Bờ lau sậy… nhớ đêm quân thù rượt
Sức kiệt cùng ngã bước, cứng con tim!

Dưới lất phất, nghiêng ngiêng theo ngọn lắc 
Trên xoa xoa, nấc nấc kéo nhanh hơn 
Rươm rướm đỏ chờn vờn trong trũng mắt
Bật âm vang khằng khặc rải lâm sơn… 

Ôi ai hiểu! Đây hồn Ma khốn khổ
Đang đau thương, nức nở với riêng mình
Nhớ kỷ niệm, nhớ tình chồng nghĩa vợ
Xót xa lòng theo nhớ…quặn rung rinh

Giờ đâu ảnh, đâu hình thân yêu dấu 
Đâu sẻ chia bạn bậu sớm chiều hôm
Đâu chăm sóc, ân cần khi bệnh hoạn 
Đâu tháng ngày lẳng lặng vọng đầu non… 

Em yêu ơi! Không còn bên nhau nữa
Để mình em vò võ dưới thu chiều
Rồi mai mốt đìu hiu giăng lối ngõ
Thì làm sao chẳng có nỗi cô liêu 

Mưa nặng hạt đổ nhiều rơi tầm tã
Tốt vườn xanh, êm ả ánh trăng vàng
Còn hé nụ bên đàng hoa mới nở
Tái tê hương nhìn vỡ nát trôi tan 

Nay âm cảnh, dương trần hai cách biệt
Mang ngập đầy tha thiết với lo âu… 
Mà chẳng thể…. Đành vào nơi quên hết
Chén Mạnh Bà chấm dứt kiếp đời đau!


28/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3362
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết