Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1357)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1357) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1357)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 1/11/2019, 12:46

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1357) Ve1baa1n-hoa


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1357)

Niềm Thu Và Bến Đợi

Từ xa thẳm mịt mù viễn xứ
Bóng của Nàng ngồi đó dưới đêm
Phòng riêng, vắng vẻ lặng yên
Nỗi niềm u ẩn, tơ duyên lỡ làng...

Tim thổn thức ngập tràn vương vấn
Ánh thu sầu bảng lảng màn khuya
Tâm tư vò võ xót xa
Thương thương nhớ nhớ để mà buồn tênh

Nàng chầm chậm đứng lên bước tới
Vén rèm thưa, diệu vợi hướng nhìn
Trái sầu trỗi nhịp rung rinh
Từng cơn sóng gợn, dập dềnh lắc lư

Tìm khuây khoả, vần thơ trải bút
Hồn lâng lâng từng phút đăm chiêu
Bâng khuâng, ấp ủ thật nhiều
Mà ôi! Chỉ thấy tiêu điều đó đây

Ai diễm phúc chuỗi ngày trăng mộng
Ai khung trời lồng lộng du dương
Còn Ta quạnh quẽ canh trường
Giá băng trải chiếu, hàn sương đắp mình

Ai thưởng thức lung linh ánh nguyệt
Chứa chan đầy biển biếc, sông xanh
Không gian êm ả dỗ dành
Ru hồn chìm giấc mộng lành dịu êm

Ai nhấp nhố con thuyền xuôi nước
Bến trăng vàng phía trước chờ kia
Nhẹ nhàng lững thững tiến về
Đèn treo đón đợi, bốn bề ngợp hoa...

Còn ở Ta! Ở Ta ngày tháng
Ôm khối tình hụt hẫng bèo mây
Ngắm nhìn định mệnh lá lay
Màu thu úa rụng, đường dài chơi vơi...

Quỳnh Nương hỡi! Một trời luyến nhớ
Mà giờ đây lối ngõ mịt mùng
Xám ngàn phủ ngập không trung
Che long lanh khuất giữa mông mênh ngàn

Ta cảm Nàng! Thương Nàng tha thiết
Biết bên kia da diết héo hon
Sớm chiều vọng ngóng đầu non
Trông trăng chẳng thấy, chỉ vòm tối đen

Yêu dấu ơi! Hãy đem tất cả
Cơn mưa dầm rỉ rả chiều đông
Thả lên ngọn sóng bập bồng
Cho trôi tan loãng, cho lòng nhẹ đau

Còn lai láng ánh màu khung cửa
Còn ngọt ngào chia sẻ sớm hôm
Còn kia dưới bóng hoàng hôn
Ma thuyền neo đợi rước hồn về nơi

Nụ cười đầy ấp bờ môi...


10/7/2019
Nguyễn Thành Sáng


Nối Duyên Bỉ Ngạn

Nơi cung quế Thiếp ngồi lặng lẽ
Đèn lập loè, màn nhẹ buông lơi
Ngoài song trăng chiếu rạng ngời
Khơi nguồn vất vưởng rối bời ruột gan

Nghe tiếng khảy tơ đàn của Mộng
Trải tâm tư trầm bổng điệu ca
Du dương tha thiết đậm đà
Nửa vương vấn nghĩa, nửa xa xót tình

Chàng Sáng hỡi! Bình sinh gắng gượng
Thuyền ngược dòng thẳng hướng mênh mông
Hãy chung lèo lái gánh gồng
Buồm căng vượt sóng bão giông đẩy lùi

Bởi tiền kiếp khiến xui ly gián
Khổ tột cùng bỉ ngạn trót mang
Sơn khê cách biệt Thiếp Chàng
Nguyệt cầm rỉ rả, trái ngang định phần

Giấc hồ điệp ái ân tan vỡ
Mệnh sắp bày nức nở thâu canh
Chàng đi sương bạc voan mành
Xác thân rã rượi long lanh lệ sầu

Nay cõi thế bể dâu tái ngộ
Ngăn đại dương loang lổ xám chiều
Vong Xuyên thần thức đốt thiêu
Thề nguyền ước hẹn bấy điều khắc ghi

Chàng rước kiệu! Chữ nghì rạn nứt
Cầu sắt son, Chàng giựt sập rồi
Vội đành rẽ thuý, than ôi!
Tim luồn hụt hẫng cút côi ngưỡng đời

Để Thu quạnh nhìn rơi vàng lá
Tím hoàng hôn buồn bã xứ người
Đài hoa chớm rộ bốn mươi
Sợi duyên há đặng, nụ cười kém xinh

Để Đông đến lạnh mình thả gót
Trượt tuyết băng rớt giọt não nề
Nỗi niềm nghèn nghẹn lê thê
Cô liêu trống trải ê chề biết bao

Để Xuân chớm thì thào đồng nội
Tiết muôn loài thay đổi sắc hương
Thắm tươi lộng lẫy khắp đường
Riêng Thiếp chán chường hệ luỵ đắng cay

Để Hạ mãn tháng ngày phượng đỏ
Ủ rũ cành, ve bỏ biếng kêu
Đêm in bóng chiếc lều khều
Chờ cơn mưa xoá trớ trêu lỡ làng

Thôi chấp nhận bẽ bàng mai trúc
Ngớt đau thương, cửa ngục đoạn lìa
Miệt mài chỉ dệt óng tia
Bến Ma chốn cũ còn kia tương phùng

Nhịp nhàng sánh bước ung dung!


July 10, 2019
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3382
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết