Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1384)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1384) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1384)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 10/11/2019, 14:33

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1384) Images?q=tbn:ANd9GcSijcTjS6_2LtmfYFr5NvcHGRAhEuOWxdgv6rvJICmRfSrbCDfAfQ


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1384)

Ngày Mình Đau Em Sầu Héo Hắt

Khi không Mình bảo muốn đi nằm
Trời chợt mịt mùng bụi tối tăm
Thắc thỏm tơ vò mang trĩu nặng
Cõi lòng gợn sóng, vọng xa xăm

Cô miên lạc lõng ngắm màn đen
Chẳng biết vì sao cổ nghẹn nghèn
Thêm tảng băng hàn tê buốt lạnh
Lan tràn tâm khảm, cảm chưa quen

Bỗng nhận hung tin Mình bịnh rồi
Sững sờ thương xót ngập hồn côi
Nghỉ ngơi tịnh dưỡng mau lành nhé!
Để chí tang bồng hồ hải trôi…

Hai mùa Thu rụng nhịp nhàng qua
Chan chứa uyên ương chuỗi đậm đà
Những sáng trưa chiều đêm khắn khít
Dung hoà khuây khoả mộng thi ca

Trửng giỡn, cợt vui, nô nức đùa
Dăm lần bực dọc nổi chanh chua
Buông lời gắt gỏng vơi hờn dỗi
Thịnh nộ, phũ phàng, tình bán mua

Giày xéo con tim đến vỡ nhàu
Hững hờ ngoảnh mặt, giấu niềm đau
Bất cần, chì chiết, năng sừng sộ
Kéo úa nhành sen, khô cạn bàu

Chén đũa khua hoài lại vấn vương
Một giờ thôi gặp rót thê lương
Tương tư buồn bã, chùng se sắt
Hụt hẫng chơi vơi giữa đoạn trường…

Mảng trắng khuya nay thiếu bóng hình
Dấu yêu vạn kỷ, dạ rung rinh
Liễu buông ủ rũ, trăng rầu rĩ
Gió hỡi! Mây ơi! Nhắn tới Mình.


July 25, 2019
Tam Muội

Em Tặng Anh Thêm Niềm Rung Cảm

Bất chợt trưa qua anh “Quẹo càng”
Cả màng tang phải nhức băng băng
Bần thần, choáng váng thêm buồn ngủ
Đành phải “Cất xe” kiếm chỗ nằm...

Chiều xuống trong người phát lạnh hơn
Cơm ăn cố nuốt, thấy nào ngon
Sữa đêm bỏ cử không thèm uống
Cố gắng “Vung gươm” chỉ mấy lần

Bắt đầu nhưng nhức với ê ê
Khỏi ót rêm rêm phủ trọn bề
Đom đóm lập loè treo trước mắt
Lừ đừ, dã dượi kéo lê thê

Tạm gác nầy kia và gặp gỡ
Nhắn tin, tắt máy mặc thêm dầy
Lên giường, trùm ấm tìm yên giấc
Mong khoẻ mai nầy tiếp tục bay!

Khoảnh khắc, chập chờn bóng ảnh thương
Bâng khuâng, nhè nhẹ lắc lư buồn
Se se buốt buốt bầu cô tịch
Man mác nỗi niềm đọng dấu sương

Ngoài trời thỉnh thoảng rung cành lá
Khuya vắng, trở nghiêng, thổn thức mình
Đây bước chân đời rơi luẩn quẩn
Kia lời ước hẹn một niềm tin

Thời gian lặng lẽ cứ dần qua
Lắm lúc say hương, tắm ánh ngà
Cũng buổi gió gào tung hạt nắng
Càng thêm sâu đậm nghĩa tình ta

Nay xúc động lòng trước áng thơ
Em cho anh nữa... giữa thu mờ
Yêu ơi! Bỗng chốc hồn sông cũ
Lững thững thuyền duyên cận mé bờ...


26/7/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3350
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết