Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1487)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1487) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1487)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 14/12/2019, 22:12

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1487) Download


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1487)

Bóng Tối Giang Hồ

Hành lang rỉ rả giọt mưa thu
Thổn thức tâm tư chốn ngục tù
Đằng đẵng lẫy lừng trùm khét tiếng
Đại ca máu mặt chiếm nhiều khu

Những vết thẹo sâu đến lạnh lùng
Môi dầy, miệng rộng, chữ điền khung
Vóc vừa, cứng rắn, trắng da thịt
Tuyết điểm suối bồng, lất phất tung

Bút nghiêng nắn nót viết dăm hàng
Nhật ký mạc thời của dọc ngang
Bài bạc, lãi cao, đầy mánh lới
Bảo kê, siết nợ, thẳng thừng phang

Gái gú đổi thay như xếp tầng
Đố hề chao động hay bâng khuâng
Sắt son chót lưỡi lời mua bán
Thoả dục, thuận tiền, há hiến dâng…

Trán nhíu mày chau, chợt thẫn thờ
Gợn dòng hoài niệm phút ngu ngơ
Của Dương Cẩm Tú, tròn đôi chín
Lỡ lấm bụi hồng, ngọc nhớp nhơ

Mắt nai lúng liếng vẻ hồn nhiên
Đã đốn tim chì đến đảo điên
Vốn dĩ tiểu thơ nhà khá giả
Hẩm phần đày đoạ giáng trần tiên

Gặp phải phong tình để vỡ tan
Đêm đêm trăn trở lạnh bên màn
Vẫn yêu hết mực nguyền chung thuỷ
Dẫu rớt ưu sầu lệ chứa chan

Củi khô lửa lớn đã vô hình
Nước chảy đường dài, hứng lặng thinh
Trơ đá hững hờ, sông nhợt nhạt
Khiến buồn chất ngất ngưỡng điêu linh

Dại khờ hệ luỵ khoác ni cô
Giải thoát tin yêu đáy biển hồ
Am tự tháng ngày then cửa đóng
Cầu kinh gõ mõ, vọng hư vô…

Nấc nghẹn xuyên luồn đọng khoé mi
Thể nào ổn định cánh thiên di
Sa chân trật bước nơi lầy lội
Tội lỗi ngập tràn, nghiệp sổ ghi

Chẳng xót cảnh Ta nhưng não nề
Bởi Nàng trao trọn nghĩa phu thê
Ấp ôm hoài bão cùng xây dựng
Một túp tranh lều đủ hả hê

Vuột tay đánh mất một nhành mai
Nay ngẫm lại thì nặng trĩu vai
Hối hận xốn xang bùng dậy sóng
Xế chiều tuổi hạc trả trần ai

Giờ đây tăm tối rải lên đời
Gió thét thác gầm mù mịt khơi
Lao lý giam cầm trong khổ hạnh
Ngược dòng mắc cạn, mạn thuyền rơi.


September 14, 2019
Tam Muội


Phút Giây Vĩnh Biệt

Thoi thóp hơi tàn giữa tiếng chuông
Kề bên văng vẳng giọng người thương
Ni cô lạnh xác, hồn băng giá
Bất chợt đong đưa dãy gợn buồn...

Lởn vởn chập chờn dáng của anh
Trầm ngâm, ảm đạm, nhúm nhăn vầng
Tên “Thu” khe khẽ bao lần gọi
Khoé mắt đoanh tròng nhểu bóng đêm

Em muốn nhấc tay, để nắm tay
Mà tay chẳng thể cách nào lay
Muốn ngồi bật dậy ôm thương nhớ
Nhưng cả xác thân đã mệt nhoài

Muốn trải nỗi niềm giải bớt đau
Mà tim em đập, lạ lùng sao
Lúc thình thịch mạnh khi im ỉm
Đành phải lặng yên, nhả lệ trào

“Khánh” ơi! Anh ở đâu rồi nhỉ?
Hai mí của em nặng quá chừng
Em cố mở ra cho thật lớn
Tợ như khối đá vạn nghìn cân...

Mơ màng...lớp học buổi giờ chơi
Hai đứa thản nhiên cặm cụi ngồi
Anh chỉ em làm bài toán khó
Kẻo mai thầy chấm chắc không thôi...

Rồi lại “Ai” cười đứng trộ em
Áo quần bùn đất dính tèm lem
Dưới chân thùng nhựa vừa đìa tát
Một khoảnh nước đang ướt bẩy thềm

Tô canh cá lóc nấu rau má
Nghi ngút bay hơi bưng tặng “Chàng”
Nhìn thấy bước ra, bừng ánh loé
Ấy mừng, đây cũng dạ lâng lâng

Đính ước mẹ cha chuyện chúng mình
Thật thà em đặt trọn niềm tin
Cớ sao bỗng chốc anh thay đổi
Tan nát con tim ngập bóng tình

Anh lấy vợ giàu bỏ lại kia
Từng đêm thao thức nghẹn canh khuya
Vấn vương, lưu luyến đầy tâm khảm
Mong mỏi thời gian sớm một nhà...

Am tự đìu hiu phủ bốn bề
Chiều chiều thỉnh thoảng nhớ câu thề
Tái tê, da diết, từng cơn nhói
Đau đớn tột cùng hỡi Khánh ơi!...

Anh rớt giọt sầu phút tiễn đưa
Cho em giây phút sống ngày xưa
Dẫu là ảo ảnh, hình mơ tưởng
Cũng giúp lòng em ấm lại rồi

Loáng thoáng phong linh dẫn mảnh hồn
Về nơi vĩnh biệt chuỗi hoàng hôn
Dấu yêu tha thiết, vòng ngang trái
Mãi mãi từ nay chẳng có còn...


15/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3738
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết