Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1617)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1617) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1617)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 29/1/2020, 22:53

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1617) Extraando


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1617)

Giây Phút Miên Man

Xuân đã về sao trống trải quạnh hiu
Trên bến vắng liu riu con sóng bạc
Cơn gió thoảng lá khô rơi lác đác
Chạnh u hoài tan tác ngõ hồn đau

Mấy năm dài âm ỉ lạc mất nhau
Đường đê nhỏ dàu dàu chân lê bước
Miền cay đắng thuở xưa ai thấu được
Vẫn nồng nàn hẹn ước mối tơ duyên

Rồi thời gian thêu dệt khúc phỉ nguyền
Ngàn thắm thiết mủi xuyên vào trái cấm
Yêu chân thật chẳng màng nhung lụa gấm
Hay đắn đo vì đậm thấm nghĩa tình

Em đâu ngờ giông bão gợn lung linh
Cho mặt nước xoá hình đôi chung bóng
Vỗ tan vỡ cát lầu xây tuyệt vọng
Cuộn theo dòng lỏng bỏng quyện không gian

Những âm thầm ray rứt giữa miên man
Đêm thắc thỏm lệ tràn đơn chăn gối
Tiếng gà gáy trách hờn sao nỡ vội
Lạnh khuê phòng nhức nhối phủ sơn khê

Miệt mài trông ngày tháng bước anh về
Treo đằng đẵng tái tê luôn giục giã
Để trăn trở siết mòn sâu cõi dạ
Lệch chỉ hồng buồn bã biết bao nhiêu

Duyên mỏi mòn chiếc bóng dưới cô liêu
Bầu ảm đạm tuỵ tiều buông se sắt
Ngập thương nhớ xót xa trong dằn vặt
Giọt tình sầu héo hắt nỗi niềm mang.


February 15, 2019
Tam Muội


Buồn Mênh Mang

Trời se lạnh, tấc lòng ta cũng lạnh
Lạnh nỗi niềm trống vắng, nhớ thương xưa
Muôn kỷ niệm đậm đà thời dĩ vãng
Không gian mờ, bảng lảng, chập chờn đưa...

Ngọn vi vút, phất phơ bờ mái tóc
Tóc chàng trai quành dọc kiểu lưỡi mèo
Dẫu con của nhà nghèo, nhiều lăn lóc
Nhưng tim tình đầy hộc chứa chan yêu

Chiều xong việc Ninh Kiều êm ả ấy
Chim non ngồi nhẹ khảy khúc đàn mơ
Có những lúc thẫn thờ treo nước chảy
Và bao lần cảm khái nắn vần thơ

Thơ con cóc i tờ gì cũng được
Miễn lâng lâng giây phút khoả khuây sầu
Hình tráng sĩ vó câu say giục giã
Ao ước nầy, nhưng có thể tìm đâu?

Bỗng bất chợt mưa rào rơi nặng hạt
Ngập ngụa tràn, mặt đất phả lênh bênh
Gót chân nai phập phềnh trên đẫm ướt
Nẻo lún lầy tự nó cố dần lên

Từ vầng trăng bồng bềnh nhô đỉnh núi
Đến canh dài rười rượi bóng trăng thu
Ngàn hứng chịu vụt vù cơn gió thổi
Đẩy mây mù diệu vợi tận xa lơ...

Để lóng lánh lững lờ loang ánh toả
Thắt thẻo nhìn lối ngõ trải đìu hiu
Khuya chầm chậm, liêu xiêu hồn trăn trở
Mênh mang buồn một thuở cõi phiêu diêu.


13/11/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 3734
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết