Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1809)

Go down

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1809) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1809)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 3/4/2020, 11:25

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1809) Black-pix-3-HDR


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1809)

Nỗi Niềm Mênh Mang

Bầu oi bức, khô khan trùm vạn vật
Hoa lá đờ héo hắt rũ đìu hiu
Đất nứt nẻ, khao khát biết bao nhiêu
Muôn sự sống tiêu điều dần tơi tả...

Từ diệu vợi bàn tay thần của gió
Vói thẳng về cố phả nỗi hanh hao
Đêm khung trời lấp lánh đỉnh tầng cao
Vạn xúc cảm, thả trào soi mù mịt

Hơi bàng bạc, như chạnh lòng thút thít
Đọng thành sương chen khít nhánh cành cây
Không gian mờ chầm chậm mấy hàng mây
Cũng cám cảnh kéo dài nơi tan loãng

Những nghĩa lớn nhẹ nhàng trong một thoáng
Giúp phôi pha khổ nạn, đổi thay đưa
Và rồi kia loáng thoáng dưới ngọn lùa
Mưa rả rích lưa thưa gầy sức bật...!

Còn ở đây! Yêu đương đầy chất ngất
Quả nồng nàn khép chặt mối tình chung
Cứ phải mãi canh cánh chuỗi bâng khuâng
Khuya thao thức cung đàn ngân não nuột

Là duyên nợ thiết tha từ kiếp trước
Hay ghẹo đùa đẩy bước lạc lầm mê
Khiến thẫn thờ, nghiêng ngả gót chân đi
Rơi ngập ngụa, tái tê niềm tâm sự...

Vậy mà sao có trăng vàng lối ngõ
Trải long lanh êm ả dỗ vu sơn
Sao lại có tiềm thức một linh hồn
Dẫn ngồi giữa khuôn tròn nâng bút ngọc

Và sao lại tháng năm dài quạnh góc
Bỗng bất ngờ cơn lốc kéo vào mơ
Để ngày nào sớm tối tím thu mờ
Nay hoá cánh lững lờ bay khắp nẻo...


21/9/2019
Nguyễn Thành Sáng


Khoảnh Khắc Bâng Quơ

Đã tháng hai sao giá lạnh nhiều
Khiến hồn gờn gợn phút đăm chiêu
Phải chăng tâm trạng do thời tiết
Chực muốn nổ tung trút mọi điều

Phong xuy phiến úa dùng dằng lay
Trong sự khổ đau, quằn quại này
Bịn rịn ngả nghiêng chừng loạng choạng
Buông mình tuyệt vọng buổi chia tay

Bâng khuâng hốt lá ở sau nhà
Loáng thoáng nỗi niềm, chợt xót xa
Ngẫm nghĩ cuộc đời đâu vĩnh viễn
Đây rồi tro bụi, xác thân ta?

Ngọc sáng mày thanh sẽ thế nào
Bảo tồn mỹ mãn hay xanh xao?
Tóc sương muối bạc da nhăn nhúm
Cằn cỗi gam màu...ôi ngán ngao!

Bóng câu chầm chậm, hãy ngừng rơi
Chớ lẹ làng trôi, chớ đổi dời
Mơn mởn búp măng còn chửa đặng
Đành hong nắng hạn héo tàn phơi

Chán cảnh dương gian, chán địa đàng
Chữ tình mắc võng sóng trường giang
Hợp tan tan hợp bèo mây nước
Để trái tim đau, khóc ngỡ ngàng

Duyên chẳng vuông tròn hà cớ chi
Phù trầm rong ruổi, đuổi lâm li
Hoá ra Lão Nguyệt luôn đùa cợt
Thích thế nhân sầu, sử tích ghi

Nghiệp quả đeo nên hiển hiện hình
Bao giờ thoát nợ kiếp ba sinh?
Cho thôi lác đác in thềm cỏ
Gió lặng mặt hồ, soi ánh minh.


February 9, 2020
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 4092
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết