Chữ Việt Forum
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1872)

Go down

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1872) Empty Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1872)

Bài gửi by Nguyễn Thành Sáng on 23/4/2020, 11:02

 Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1872) Fd212cc911f8d06d4612fc103d5f3790


Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1872)

Tâm Sự Với Nàng Thơ

Đã trưa rồi sao chàng còn ngồi đó
Chẳng chịu về, theo gió để cùng Ai
Cung nguyệt điện phôi phai niềm quạnh ngõ
Thượng uyển vườn ngợp nở, ngắm nhìn say...

Đừng trầm xuống, lắt lay hồn tiện thiếp
Rút tơ vàng cố sức trải thênh thang
Khi giữa độ cung đàn ngân khúc điệp
Dây căng chùng, phím lạc, nghẽn âm thanh

Khiến lóng lánh vầng trăng gieo ý mộng
Đỉnh khung trời lồng lộng thoảng du dương
Bị lững lờ mây sương che phủ bóng
Khuất đỉnh ngàn dấy động tối mờ phương

Hãy về đi nhé chàng! Hầu khuây khoả
Chuyến xe đời buồn bã, khách lưa thưa
Lặng đưa đón dưới mưa chiều rỉ rả
Kẻ âm thầm trăn trở vọng hình xưa...

Nàng ơi! Từ tim ta nàng thủ thỉ
Chuỗi khẽ khàng, non nỉ, dịu thanh trong
Giúp khoảnh khắc mênh mang bầu ráng xế
Được ấm lòng, vơi nhẹ nỗi băn khoăn

Năm năm qua bao lần chìm khắc khoải
Luôn có nàng an ủi cận kề bên
Lúc khảy nhạc bồng bềnh gieo cảm khái
Khi ngọt ngào, êm ái giũ sầu tênh

Rồi hôm nay dưới vòm hanh hao buổi
Ta thẫn thờ, rười rượi khối tâm tư
Nàng lại ra, vật vờ xua lam khói
Giúp mảnh hồn mệt mỏi kéo vần thơ...


5/3/2020
Nguyễn Thành Sáng



Trải Lòng Với Chàng - I

Mãn nguyệt sầu thất thểu chốn non cao
Gió hờ hững nghẹn ngào vầng mây bạc
Tiếng tặc lưỡi trên tường trông dáo dác
Chú thạch sùng phờ phạc giữa màn đêm

Ánh lập loè căn gác bỗng buồn thêm
Tóc rũ rượi đang kềm cơn rưng rức
Vang đồng vọng xập xình nơi trống ngực
Cung bậc dồn thổn thức tận con tim

Đạp sương hàn, rẽ tuyết, mượn cánh chim
Ta nhanh chóng vội tìm nàng an ủi
Bờ vai rộng, gối lồng đan sáu múi
Hãy tựa vào, ngớt tủi, lệ canh thâu

Tay nhẹ nhàng hứng trọn hạt trân châu
Vuốt lại mái, phơi bầu trăng tái nhợt
Trơ xác liễu điểm môi màu son phớt
Chuyện thể nào, sao rớt cảnh cô liêu?...

Ôi Chàng ơi! Bão giũ dập phiến diều
Rơi mắc ngọn, nắng thiêu, dầm mưa dãi
Chuỗi hụt hẫng với bao điều ngang trái
Để côn trùng quằn quại dưới thềm hanh

Tưởng cơ duyên xây đắp giấc mộng lành
Nhưng ngày tháng rêu xanh càng che phủ
Luồng khí quyển lung lay toàn vũ trụ
Khiến dạ nầy kết tụ những khối băng

Đất cỗi cằn chẳng mọc được búp măng
Sợi cắn đắng dùng dằng xuyên tâm khảm
Trời xuân sắc mà lam trùm ảm đạm
Khúc đoạn đoài mãi bám chặt hồn thơ.


March 6, 2020
Tam Muội
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng

Tổng số bài gửi : 4857
Join date : 09/03/2016

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết